Jun 17, 2014

Hai sự kiện

Chuyện 1: Một ngày làm việc như mọi ngày, sáng đến công ty chào mọi người. Như thường lệ hắn đi ăn sáng, uống một ly americano nóng cho tỉnh táo để làm việc. Công việc của hắn như mọi ngày thì đến chiều, sếp hăn về và gọi hắn vào phòng.
Sau 15 phút ra, hắn tỏ ra hơi mệt nhưng tỉnh táo, bình tĩnh. Tuần sau, hắn "được" chuyển sang bộ phận khác. Và hắn trở nên ít nói hơn, đắm mình vào suy nghĩ của hăn hơn. Nhưng không ai biết và cả hăn cũng không biết hắn nghĩ gì.

Chuyện 2: Một ngày làm việc như mọi ngày,  sáng đến công ty chào mọi người. Như thường lệ hắn đ ăn sáng, uống một ly americano nóng cho tỉnh táo để làm việc. Công việc của hắn như mọi ngày thì đến chiều trước khi về đồng nghiệp của hăn nhắn một câu ngắn. Hắn bị sốc, và cảm thấy khó thở, như có ai bóp nghẹt cổ họng hắn, hắn không tập trung được, hăn miên man suy nghĩ vì hăn vừa biết tin hắn sẽ bị chuyển bộ phận.

Đánh giá Hắn 1: khá từng trải, bình tĩnh, và không bị ảnh hưởng bởi người khác, chấp nhận thử thách mới, rủi ro mới.
Đánh giá Hắn 2: thiếu kinh nghiệm, dễ bộc lộ cảm xúc, mong manh.
Thế mà sự tư duy và phát triển của Hắn lại là từ bài học Hắn 1 Hắn đã trở thành 2: Kết thúc câu chuyện thứ 2: "Hôm sau, hắn đến công ty, không bình tĩnh, nhấp nhổm, nhưng hắn hành động. "

Chúng ta quá "giỏi" hay thực ra là quá yếu, hèn nhát để dám bộc lộ cái cảm xúc của mình, dám nói mình muốn gì, dám nghĩ mình cần gì, và làm mọi thứ một cách chuyên nghiệp và hơn nữa chúng ta luôn để cái cá nhân cái tôi của mình làm mình mờ mắt.
Trong câu chuyện trên thì chúng ta thấy Hắn 1 hơn hẳn Hắn 2 về cách cư xử nhưng thực ra Hắn 2 mới là con người trưởng thành.

Hắn 1: Sợ bị tổn thương thêm, nên khi Sếp làm tổn thương bạn "tao không cần mày nên mày đi" thì vì lòng tự trọng tự ái cá nhân mà quên mất là mình cần gì và muốn gì. Cố gắng làm ra vẻ tôi muốn đi, tự nguyện đi. Nhưng nỗi đau dằn vặt trong suốt thời gian dài, hắn mất tự tin trước người khác.

Hăn 2: Hắn không quan tâm người khác nghĩ gì và đánh giá gì với hắn, kể cả khi Sếp của hắn quyết định cho hắn đi, và không thèm nói với hăn. Hắn có tổn thương, có tự ái, và lòng tự trọng của hắn bị vùi dập, nhưng nó là chuyện cái nhân, nó không liên quan đến công việc.
Hắn suy nghĩ và biết mình muốn gì, phải làm gì. Vì bài học hắn 1, hắn 2 không bao giờ cho phép người khác quyết định số phận của hắn. Hắn đứng dậy phản ứng với việc Sếp hăn muốn chuyển hắn, không phải vì hắn quá muốn ở lại, hắn muốn quyết định cuộc đời của hắn và hắn sẽ thành công. Hắn nói với Sếp cho dù Sếp muốn hắn đi, nhưng hắn sẽ nói không vì hắn biết ở lại là tốt cho hắn, và hắn tự mình quyết định điều đó.