Là một người theo chủ nghĩa tối giản, tôi không thể không biết cách quản lý thời gian của mình, hiện tại tôi vẫn đang phí phạm thời gian làm việc ở công ty, thời gian cà phê, buôn chuyện, gọi điện thoại, internet, shopping, online, lang thang net, đọc báo, đọc blog, comment, facebook, twitter, travelling tips, cheap package tour.
Để tối giản, tôi phải tối giản nhất là thời gian của mình, ví như hôm nay tôi bỏ ra 3h đồng hồ để kiểm tra tìm kiếm một tour du lịch giá rẻ nhưng thực ra tôi đã mất 3h đồng hồ của tôi, và nhận ra rằng 3h mất đi còn nhiều hơn nhiều so với mấy chục đô là tiết kiệm được từ mua tour giá rẻ (chưa kể đến tiền điện, máy tính hao mòn, internet, xao nhãng công việc, thanh toán lằng nhằng trên mạng)… và thực ra là không rẻ chút nào vì luôn là “tiền nào của nấy” thôi.
Tôi sẽ giới hạn lại hoàn toàn thời gian của mình, trước hết là việc bỏ qua hoàn toàn việc lướt web, đã bỏ được thói quen đọc tin nhưng tôi cần bổ thói quen đọc blog nữa. Từ giờ 1 tuần tôi vào sẽ đọc blog 1 lần, bao gồm facebook, reader, airbnb…. Tất cả sẽ bỏ hết dần dần. Tôi sẽ chỉ vào mạng khi thực sự cần tìm kiếm thông tin, nếu việc tiếp xúc và hỏi trực tiếp bạn bè đồng nghiệp không đem lại kết quả. (ví như tuần trước nhờ đồng nghiệp tôi đã đặt được phòng ksan với 50% discount, có bỏ cả tuần ra search màng, săn đêm săn ngày cũng không thể có được).
Thời gian của đời người là quan trọng nhất, nhưng khi có thời gian bạn sẽ hỏi tôi là sẽ làm gì?
Tôi sẽ dành thời gian chơi với con, dạy dỗ con, nói chuyện với vợ, đọc sách, tập dance-sport, tập xà đơn xà kép, tập piano, tập guitar, nói chuyện với bạn cũ, tìm bạn mới, tiếp xúc mặt đối mặt nhiều hơn với tất cả mọi người, gọi điện nhiều hơn so với nhắn tin, tối thiểu việc xem phim (cũng như tivi), đặc biệt bỏ hoàn toàn lướt web.
Thời gian của tôi có hạn, luôn luôn phải tâm niệm điều này. Thay vì làng thang mua bán tìm kiếm giá rẻ, hãy mua giá đắt và giành thời gian làm việc khác có ý nghĩa hơn.